Theo tin từ RFA, khóa họp lần thứ 24 của Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc diễn ra tại Điện Quốc Liên, Geneve, Thụy Sĩ từ ngày 9 đến ngày 27 tháng 9 để truy cứu và xét xử những nước vốn là thành viên của Liên Hiệp Quốc những vẫn có những hành động vi phạm nhân quyền trầm trọng đối với người dân đang sống ở trong nước đó. Lần này, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã bị nêu đích danh là một nhà nước đã có những hành động chà đạp lên quyền làm người của người dân. Những hành động mới đây của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đối với người dân tại xứ đạo Mỹ Yên cũng đã bị nêu lên trong phần thảo luận và tố cáo trước Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc. Cũng như nhiều lần họp trước đây của Hội đồng nhân quyền Liên Hiệp Quốc, người ta đã cho tổ chức riêng một buổi hội thảo về tình hình vi phạm nhân quyền của Cộng Sản Việt Nam.
Translate
Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013
Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013
Nói và làm.
Ông bà ta ngày xưa dạy rằng nói và làm cần phải đi đôi với nhau. Người Pháp còn có câu nói: “Trước khi nói phải uốn lưỡi bảy lần”. Khi ta nói điều gì thì cũng cố gắng thực hiện cho được điều chúng ta đã nói để người khác tôn trọng và không đánh giá là nói nhiều mà không làm được bao nhiêu.
Trong các tay chóp bu của Cộng Sản Việt Nam có Trương Tấn Sang là người nổi hứng lên nói huyên thuyên nhưng lời nói như là gió thổi mây bay, nói nhiều chứ chưa bao giờ thực hiện được điều mình đã nói.
Trước đây, Trương Tấn Sang có tuyên bố trong nhóm lãnh đạo đất nước Việt Nam hiện nay đang có một “bầy sâu” đang tàn phá đất nước, cần phải tiêu diệt bầy sâu. Sau khi Trương Tấn Sang phát biểu điều này, mọi người dân Việt trong nước mừng vui, tưởng là Trương Tấn Sang sẽ xắn tay áo lên để “diệt sâu”. Nói vậy mà không phải vậy, diệt sâu đâu không thấy chỉ thấy sâu sinh sôi nẩy nở nhiều hơn trước tàn phá đất nước Việt Nam, còn người mở miệng nói điều này vẫn thản nhiên như là mình không có nói câu này.
Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013
Trung Cộng và bản quy tắc ứng xử COC.
Những thành viên của Asean, ngoại trừ Kampuchia là đàn em của Trung Cộng thì không nói, Lào và Miến Điện thì cũng có phần...hững hờ trong vấn đề tranh chấp biển Đông với Trung Cộng, còn đa số những nước còn lại đều mong muốn Trung Cộng nghiêm chỉnh trong vấn đề thương lượng và ký kết cùng với Asean về bản quy tắc ứng xử COC này. Tuy nhiên Trung Cộng vẫn là một tên ma đầu chỉ muốn độc chiếm võ lâm, làm trùm thiên hạ nói theo kiểu văn vẻ của nhà văn võ hiệp Hồng Kông Kim Dung. Tự nhiên tôi nghĩ vẩn vơ đến những nhân vật tà giáo mà nhà văn Kim Dung vẽ ra, không biết là nhà văn Hồng Kông này có điều gì ám chỉ đến Trung Cộng hay là không mà bây giờ đã lộ nguyên hình là một tay ma đầu cực kỳ gian tà.
Chuyện này đã là điều rõ rành rành rồi đó mà. Trích từ RFA: Hồi ngày 2 tháng 8 năm nay, khi đến tham dự diễn đàn cấp cao kỷ niệm 10 năm quan hệ đối tác chiến lược ASEAN- Trung Cộng, bộ trưởng ngoại giao Vương Nghị của Trung Cộng lặp lại quan điểm của Bắc Kinh về vấn đề tranh chấp tại khu vực Biển Đông mà Trung Cộng gọi là Nam Hải và vạch ra đường lưỡi bò chiếm đến 80% diện tích ở đó.
Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013
Bão lụt tại Việt Nam.
Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố Đà Nẵng, một thành phố ở miền Trung đứng hàng thứ nhì thời Việt Nam Cộng Hòa chỉ sau thủ đô Sài Gòn. Hàng năm, vào khoảng tháng 9, tháng 10 và tháng 11 dương lịch là những cơn bão lớn ở biển Đông thường đổ bộ vào dãi đất miền Trung mang theo những trận mưa to và gió lớn. Mỗi lần có cơn bão đi qua là thành phố Đà Nẵng cây đổ ngổn ngang, có lúc trụ điện bị ngã gây nên tình trạng cúp điện trong vài ba ngày. Hồi ấy, nhà cửa ở Đà Nẵng ngoại trừ ở những con phố lớn là nhà đúc cho nên an toàn, còn đa số nhà cửa cho dù được xây bằng xi măng nhưng mái lợp ở trên là mái tôn cho nên đến mùa mưa bão mái bị gió cuốn bay đi vẫn là chuyện thường hay xảy ra.
Mùa này cũng là mùa bị lụt lội, nhưng ở vùng quê thuộc tỉnh Quảng Nam, còn Đà Nẵng là vùng đất cao cho nên hầu như chưa bao giờ bị nạn lụt. Tôi còn nhớ vào năm Thìn 1964, tỉnh Quảng Nam bị lụt nặng nề. Con sông Hàn Đà Nẵng nước chảy đục ngầu cuốn theo nhà cửa, xác trâu bò heo gà theo dòng nước. Hàng ngày, những chiếc máy bay trực thăng của Mỹ chở những nạn nhân bị lụt ở thôn quê vào thành phố Đà Nẵng. Học sinh ở Đà Nẵng đều phải nghỉ học để lấy phòng học cho đồng bào nạn nhân bão lụt tạm trú. Lụt năm Thìn là trận lụt lớn nhất trong đời tôi mà tôi được chứng kiến.
Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013
Câu chuyện về cháy.
Viết để tặng những người bạn Hải Dương thân mến, dẫu chưa một lần gặp mặt nhưng vẫn có một chỗ đứng trân trọng trong tôi...
P.
Ngay tại thủ phủ của tỉnh Hải Dương, vào đêm chủ nhật ngày 15 tháng 9 đã có một vụ cháy khủng khiếp tại trung tâm thương mại Hải Dương làm cho trung tâm thương mại này bị thiêu hủy hoàn toàn trong biển lửa. Số thiệt hại trong vụ cháy này tại trung tâm thương mại Hải Dương được ước tính khoảng 500 tỷ đồng tiền của Việt Nam.
Sau vụ cháy thì số lượng những người kinh doanh buôn bán trong trung tâm thương mại này hoàn toàn bị trắng tay. Một điều đáng buồn là những người kinh doanh tại đây đã không có mua bảo hiểm như tại các nước phương Tây cho nên nếu bị hỏa hoạn thì thiệt hại họ phải gánh chịu mà không có sự đền bù nào trong việc rủi ro này. Trận hoả hoạn này kéo dài suốt mười mấy tiếng đồng hồ mặc dù có sự cố gắng của những người lính cứu hỏa nhưng vẫn không thể nào khống chế và dập tắt được ngọn lửa. Biết bao nhiêu gia đình chắt chiu, dành dụm được một số tiền để bỏ vốn ra kinh doanh, nay bị đại nạn này thì đành phủi trắng tay.
Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013
Vấn đề tôn giáo tại Việt Nam.
Trong thời gian gần đây, những vụ “va chạm” giữa nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam và các tôn giáo như Phật Giáo Hòa Hảo, Công Giáo, Tin Lành...càng ngày càng trở nên nghiêm trọng hơn và những người tín đồ của các tôn giáo này càng ngày càng bị bách hại nặng nề hơn. Dưỡi mắt những người ngoại quốc, thoạt nhìn lướt qua sinh hoạt tôn giáo tại Việt Nam, đa số lầm tưởng là nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam tôn trọng tự do tín ngưỡng của người dân bởi lẽ họ thấy người dân Việt vẫn lũ lượt đi đến chùa, đến nhà thờ...để lạy Phật, để cầu nguyện. Nhìn như vậy thì rõ ràng Việt Nam dưới mắt nhìn của người ngoại quốc là xứ sở tôn trọng tự do tín ngưỡng của người dân rồi chứ còn gì nữa. Chuyện như vậy mà không phải vậy.
Nhìn một cách tổng thể, chúng ta thấy chủ trương của Cộng Sản thế giới từ ngày Karl Marx viết quyển “Tư bản luận” và ngày Vladimir Lenin thành lập nhà nước Cộng Sản đầu tiên trên thế giới tại nước Nga thì chủ trương của Marx và Lenin là theo chủ thuyết tam vô: vô Tổ Quốc, vô gia đình và vô tôn giáo. Đây cũng là luận điểm của những người Maxism Leninism mà họ đã tuyệt đối trung thành. Cho nên chúng ta cũng không lấy gì làm lạ khi ở Liên Xô cũ, Trung Cộng, Việt Nam Cộng Sản và các nước Cộng Sản Đông Âu đã có những hành động đàn áp đối với tín đồ các tôn giáo.
Thứ Hai, 16 tháng 9, 2013
Máu và đất.
Đối với người dân Việt Nam, nhất là người nông dân thì mảnh đất, ruộng vườn, cái ao, cái nhà là những gì rất là thiết thân và cần thiết vì mảnh đất đem lại lương thực, đem lại cuộc sống, miếng ăn hàng ngày. Trăm chuyện người nông dân Việt Nam chỉ trông nhờ vào mảnh đất. Không có đất thì cuộc sống sẽ lâm vào cảnh bế tắc, sẽ không có lương thực để mà ăn mà sống, sẽ không có tiền để chi tiêu hàng ngày. Đối với người nông dân Việt Nam, đất chính là máu thịt của mình, không thể nào sống mà thiếu mảnh đất.
Với bộ luật đất đai của Cộng Sản Việt Nam, đất là thuộc quyền sở hữu toàn dân và do nhà nước Cộng Sản Việt Nam quản lý. Cụm từ “sở hữu toàn dân” đọc lên mang tính chung chung và không rõ ràng cụ thể. Như vậy, rõ ràng một điều là dẫu cho mảnh đất này có từ đời ông, đời cha truyền lại, thế nhưng người dân vẫn không được quyền làm chủ sở hữu. Chính vì sự bất hợp lý này cho nên dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam, người nông dân chưa bao giờ được làm chủ mảnh đất, ruộng vườn của mình. Cũng chính vì sự bất hợp lý này mà một số người trong nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã trưng thu đất của người nông dân một cách tùy tiện và đền bù cho người dân không thỏa đáng. Chính sự đền bù không thỏa đáng này mà khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam, đâu đâu cũng có người bị mất nhà cửa ruộng vườn, đâu đâu cũng có dân oan. Ngay cả những người trước đây cầm súng chiến đấu dưới lá cờ của Cộng Sản Việt Nam bây giờ cũng trở thành dân oan. Đây chính là điều oái ăm cho người dân Việt Nam dưới sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam. Hiến pháp, luật pháp Cộng Sản Việt Nam vẫn ghi rành rành nghiêm cấm những cán bộ Cộng Sản Việt Nam nhũng nhiễu dân, nhưng đó chỉ là giấy tờ, văn bản còn thực tế lại hoàn toàn trái ngược những gì họ đã ghi bằng giấy trắng mực đen.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)