Translate

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Ngày 20 tháng 11.



Tôi không biết ngày 20 tháng 11 Cộng Sản  Việt Nam dựa vào “Hiến chương nhà giáo” nào để lấy ngày này làm ngày Nhà Giáo Việt Nam. Thôi thì cũng cứ tạm tin là có cái hiến chương nhà giáo chi chi đó để rồi có ngày Nhà Giáo Việt Nam bởi lẽ ai đã, đang và sẽ làm nghề “gõ đầu trẻ” tại Việt Nam, mỗi năm đến ngày 20 tháng 11 lòng lại cảm thấy như có một cái gì đó náo nức trong lòng.

Ở đất nước Việt Nam Cộng Sản, người giáo viên Việt Nam là người bị nhiều...tai tiếng nhất mà cũng là những người chịu nhiều thiệt thòi nhất. Trước đây người ta thường kháo nhau là học sinh sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học, thi nhiều ngành đại học khác mà không được thì cuối cùng mới đi vào ngành sư phạm bởi lẽ “nghề bán cháo phổi” này đồng lương chẳng có là bao nhiêu. Mà cũng thật là oái ăm cho những thầy cô giáo ở Việt Nam. Tôi còn nhớ ở trong nước cách đây cũng  ba bốn chục năm có một câu đối Tết nghe mà thấy...não lòng và càng thương những thầy cô giáo nhiều hơn:

Tối ba mươi thầy giáo tháo giày đi sắm Tết
Sáng mồng một giáo chức dứt cháo đón xuân sang.