Translate

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Sẽ có bài học nhớ đời.


Đã mười mấy năm nay, ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam đã gia nhập “sân chơi quốc tế”, thế nhưng chúng không tôn trọng “luật chơi quốc tế”, vẫn có những màn chơi xấu, chơi bẩn của thời chủ nghĩa Cộng Sản lạc hậu. Sở dĩ tôi nói như vậy là vì một khi ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam gia nhập những tổ chức quốc tế như Liên Hiệp Quốc, tổ chức nhân quyền thế giới thì chí ít ra Cộng Sản Việt Nam phải tôn trọng những quy ước chung của các tổ chức quốc tế này là tôn trọng nhân quyền thế nhưng ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam vẫn cứ chà đạp lên quyền làm người của người dân Việt Nam trong nước, mặc cho có sự  phản đối của các quốc gia Tây phương. Năm 2013, Hạ Viện Hoa Kỳ một lần nữa lại họp bàn về vấn đề vi phạm nhân quyền của tà quyền Cộng Sản Việt Nam đối với người dân Việt Nam. Nhân dịp này, những cộng đồng của người Việt hải ngoại tại Hoa Kỳ và các quốc gia khác đã lên tiếng kêu gọi các vị dân biểu Hoa Kỳ kêu gọi ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam thả lập tức các nhà bất đồng chính kiến, những tù nhân lương tâm đang bị giam giữ, phải tôn trọng quyền làm người của người dân Việt Nam. Các vị này cũng kiến nghị với các vị dân cử Hoa Kỳ thúc giục chính phủ Hoa Kỳ đề ra những biện pháp chế tài đối với tà quyền Cộng Sản Việt Nam nếu chúng cứ tiếp tục chà đạp lên quyền làm người của người dân Việt Nam.

Thứ Năm, 11 tháng 4, 2013

Hèn hạ.



Phiên tòa của thành phố Hải Phòng xử những tên cán bộ của huyện Tiên Lãng quá sức nhẹ nhàng, không như những bản án mà chúng đã cáo buộc với anh em nhà Đoàn Văn Vươn rất là nặng nề. Đây là sự bất hợp lý của luật pháp và ngành công quyền của ngụy quyền Cộng Sản Việt Nam. Chúng đã bao che tội cho những tên cầm đầu vụ ăn cướp tài sản của công dân. Một phiên tòa như là một trò hề, bất chấp công luận, bất chấp tất cả đạo lý làm người. Những con thú, những loài ác quỷ đã hiện nguyên hình đang nắm giữ vận mạng đất nước và người dân Việt Nam.

Thứ Tư, 10 tháng 4, 2013

Cảm nghĩ khi đọc bài “Truy bức đến ba đời” của Huỳnh Ngọc Chênh

Phú Hòa

Tác giả gởi cho blog. Cám ơn


 Không hiểu sao, sau khi đọc bài này thì tự nhiên tôi lại nhớ về ông bố vợ người Czech của mình. Tuy Cụ đã qua đời vào năm 2009 nhưng thường xuyên tôi nhớ đến Cụ và nhớ đến “đạo làm người” của Cụ.
 Khi còn làm việc, là một bác sĩ giỏi, ngoài chức giám đốc một bệnh viện lớn của tỉnh thì Cụ còn là bí thư thành ủy đảng cộng sản Tiệp Khắc mà sau này, khi thay đổi thể chế đã được tách đôi thành Czech và Slovakia vào 1.1.1993. Gọi là bí thư thành ủy cho có vẻ to nhưng đó chỉ là một thành phố thuộc tỉnh và chịu sự lãnh đạo của tỉnh ủy. Khi mới biết Cụ vào những năm 1981-1982 thì tôi đã được nghe nhiều người trong thành phố ca ngợi tính liêm khiết, hết lòng vì bệnh nhân của Cụ. Với những ai có bệnh nặng lại kèm theo bệnh tiểu đường thì Cụ quan tâm đặc biệt và đồng thời dặn dò các bác sĩ phụ trách lưu tâm đến họ. Cụ thường gặp riêng những bệnh nhân này trước khi họ ra viện để nhắc nhở họ những gì cần tránh trong sinh hoạt ngày thường cũng như chế độ ăn uống cần phải được đảm bảo. Sau này, khi đã trở thành con rể của Cụ thì tôi mới nhận thấy rằng những gì mà người dân ca ngợi Cụ là hoàn toàn đúng. Hàng năm, cứ đến đầu tháng 12 thì bệnh viện được tỉnh phân bổ một khoản tiền thưởng trích từ ngân sách của tỉnh. Không như các nơi khác, tỉ lệ tiền thưởng thường được chia theo mức lương, cao nhất là giám đốc và thấp nhất là những nhân viên quét dọn. Từ khi Cụ nhận chức giám đốc, tức là từ năm 1969 thì Cụ ra qui định là số tiền thưởng đó sẽ chia đều cho tất cả các nhân viên trong bệnh viện mà không có bất kỳ chênh lệch nào. Lúc đầu, do quen mức thưởng cũ nên các bác sĩ, nhất là các trưởng khoa phản đối kịch liệt vì họ cho rằng mình phải được mức thưởng cao hơn nhưng ngược lại, các y tá, hộ lý và nhân viên dịch vụ thì ủng hộ quyết định đó. Để xử lý những tranh luận nổ ra trong bệnh viện thì Cụ tổ chức một cuộc họp và giải thích rằng tiền lương chính là sự đánh giá khả năng và mức độ phục vụ của mỗi người còn tiền thưởng là cho sự đóng góp chung của tất cả mọi người. Không có hộ lý, y tá, nhân viên quét dọn  thì các bác sĩ cũng chỉ có thể làm một việc đơn giản nhất là khám bệnh, viết đơn thuốc. Dần dần mọi người cũng quen với cách làm của Cụ và từ đó trở đi, khi Cụ về hưu thì không còn ai phản đối nữa. Hàng năm thì bệnh viện được cấp một số phiếu nghỉ an dưỡng do Tổng Công Đoàn Tiệp Khắc phân bổ. Bao giờ Cụ cũng gọi thư ký Công Đoàn lên để cùng bàn bạc và lựa chọn những người thật sự cần thiết. Theo như tôi biết thì suốt cả thời gian từ lúc giữ chức giám đốc đến lúc về hưu vào năm 1998 thì chưa một lần Cụ tự phân cho mình một phiếu nghỉ an dưỡng nào.

Hé mở một chút “bí mật”.


Chỉ trong vòng có mấy tuần, trước sự ngang ngược của Bắc Triều Tiên cũng như sự hung hăng ngang tàng của Trung Cộng tại biển Hoa Đông và biển Đông, Hoa Kỳ đầu tiên đã cho loại phi cơ tàng hình B2 bay một lèo từ Missouri sang Nam Hàn rồi bay quay trở lại Hoa Kỳ mà không cần hạ cánh để tiếp tế nhiên liệu và cách đây mấy ngày lại đem “trình làng” súng bắn bằng tia Laser. Đây là những kỹ thuật quân sự hoàn toàn “mới lạ” đối với thế giới mà chỉ duy nhất một mình Hoa Kỳ có đã làm cả thế giới ngạc nhiên, khâm phục và thú vị.

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Tự đào mồ chôn mình.



Kỹ sư Nguyễn Chí Đức, người nổi tiếng với bức hình bị công an đạp vào mặt, là blogger Đông Hải Long Vương vừa bị công an và côn đồ đến tận nơi làm việc ở Khu công nghiệp Nam Thăng Long hành hung và gây thương tích trầm trọng. Nhìn hình ảnh blogger Đông Hải Long Vương bị đánh bầm dập, không ai không khỏi chạnh lòng và căm tức lũ công an côn đồ càng ngày càng trở nên là một lũ thú dữ hung bạo, mất hết tính người.

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Không khéo thì sẽ muộn màng.



Nghe Tập Cân Bình, tân chủ tịch nước của Trung Cộng nói nghĩ mà tức cười. Y kêu gọi các bên hãy tự chế trong vấn đề Bắc Hàn quậy Nam Hàn và thế giới. Y kêu gọi các bên tự chế trong vấn đề tranh chấp ở biển Hoa Đông và  biển Đông. Thế nhưng chính Trung Cộng là nước xúi giục Bắc Hàn nói bậy, phá rối thế giới. Chính Trung Cộng là nước làm cho tình hình tranh chấp ở biển Hoa Đông với Nhật Bản càng thêm căng thẳng. Chính Trung Cộng là nước cho đội tàu hải giám hùng hậu xuống vùng biển ở quần đảo Trường Sa để thâu tóm ngư trường và cho các đoàn tàu đánh cá của chúng vào độc quyền đánh cá ở vùng biển này, mặc cho những nước có chủ quyền ở đây lên tiếng phản đối.

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Đà Nẵng nỗi nhớ khôn nguôi


Nhớ Đà Nẵng khôn nguôi
Nhưng không thể trở về
Vì giặc thù còn đó
Nên cứ mãi nhớ thương

Đà Nẵng vẫn còn tên
Sài Gòn thì đã mất
Ôi Đà Nẵng Sài Gòn
Ôi nước Việt thương yêu!

Phi Vũ
Ngày 7 tháng 4 năm 2013