Nhiều lúc ngồi ngẩm nghĩ về nhà cầm quyền Trung Cộng lại thấy sao mà lòng tham lam của chúng nó vô cùng tận hầu như là không có đáy. Này nhé, cứ thử nhìn quanh bốn phương tám hướng của cái nước Trung Cộng, nhìn từ đất liền ra đến đại dương ta không khỏi giật mình khi chúng giương đông kích tây, chỗ nào chúng cũng muốn tranh giành lãnh thổ, chỗ nào chúng cũng muốn bành trướng, cũng muốn thò bàn tay bẩn thỉu của chúng vào cả.
Translate
Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013
Thứ Ba, 27 tháng 8, 2013
Chúng ta không thể khoanh tay ngồi nhìn.
Sau một thời gian dài bao cấp, đất nước Việt Nam Cộng Sản trở nên kiệt quệ, đời sống của người dân càng ngày càng trở nên khốn khổ. Cuộc cách mạng tại Liên Xô và các nước Cộng Sản Đông Âu bùng nổ làm tan rã thành trì Cộng Sản. Một mảng lớn Cộng Sản thế giới đã rả bành tô. Để cứu vãn tình hình, Trung Cộng và Cộng Sản Việt Nam đã xóa bỏ bao cấp, đưa nền kinh tế thị trường vào trong vấn đề sản xuất và kinh doanh. Từ dạo ấy đến nay, đời sống người dân của Trung Cộng và Cộng Sản Việt Nam đã có tăng trưởng rõ rệt. Cùng với sự tăng trưởng đó, những kỹ thuật mới cũng được du nhập. Người dân được tiếp cận với internet, cell phone cùng những kỹ thuật tân kỳ nhất. Những trang mạng xã hội, những blog đã trở nên quen thuộc hơn. Những blogger, facebooker ở tại Việt Nam cũng càng ngày càng xuất hiện nhiều hơn. Những vấn đầ mà lâu nay Cộng Sản Việt Nam đã bưng bít nay đã dần dần hé lộ một cách rõ ràng và minh bạch. Người dân Việt đã dần dần nhận ra những điều mới lạ mà trước đây khi bị khép kín trong bức màn tre họ đã hoàn toàn mù tịt. Và sau khi nhìn ra thế giới bên ngoài, những sự thật cũng như bộ mặt thật của nhà cầm quyền hiện ra rõ mồn một.
Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013
Ân tình.
Người dân miền Nam Việt Nam không thể nào và không bao giờ quên những ân tình mà người lính Việt Nam Cộng Hòa đã mang đến khi đất nước đang trong cơn nghiêng ngửa, khi lửa đạn giặc thù mỗi ngày mỗi tàn phá mảnh đất của tự do. Biết bao nhiêu người con yêu nước Việt phải hy sinh mạng sống của mình, bỏ một phần thân thể nơi chiến trường để bảo vệ tự do, chống lại giặc thù Cộng Sản càng ngày càng tăng cường sức ép lên chiến trường miền Nam hòng nhuộm đỏ miền Nam và Đông Nam Á để tiến tới thế giới đại đồng như lời của tên cán bộ quốc tế Cộng Sản Hồ Chí Minh từng tuyên bố.
Chủ Nhật, 25 tháng 8, 2013
Khúc ruột (thừa) ngàn dặm.
Hiện tại, vào thời điểm này cũng như trước đây, tôi rất “ghét” chữ “Việt kiều”. Xin lỗi những ai cùng cảnh ngộ, nghĩa là đang sống ở nước ngoài đang thích gọi mình là “Việt kiều” hay kêu hơn một chút “khúc ruột (thừa ) ngàn dặm”. Tôi thì chẳng ưa gì những chữ này, cứ gọi tôi là “người Mỹ gốc Việt” tôi lại thích hơn. Nếu bạn đang sống ở nước Anh và có quốc tịch Anh, bạn là người Anh gốc Việt. Nếu bạn đang sống ở Pháp và có quốc tịch Pháp, bạn là người Pháp gốc Việt. Nếu bạn đang sống ở Úc và có quốc tịch Úc, bạn là người Úc gốc Việt. Nếu bạn đang sống ở nước X nào đó và có quốc tịch X thì bạn là người X gốc Việt. Chỉ vậy thôi. Bạn và tôi chẳng thể nào là “Việt kiều” hay là “khúc ruột (thừa) ngàn dặm” của Cộng Sản Việt Nam.
Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013
Nghị định 72 và cư dân mạng Việt Nam.
Đầu tháng 8 năm 2013, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam ra nghị định 72. Nghị định 72 này của nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam ban hành nhằm kiểm soát người dân trong việc sử dụng internet cũng như những trang blog cá nhân, các trang facebook. Sau khi nghị định 72 này ban hành, những người sử dụng internet ở Việt Nam đã đồng loạt phản đối. Bản tuyên bố chung của những người sử dụng internet ở Việt Nam mang tên: “Tuyên bố nghị định số 72/2013/NĐ-CP vi phạm hiến pháp, pháp luật Việt Nam và các công ước Quốc tế mà Việt Nam tham gia .” Hiện tại đã có hàng trăm người ký tên vào bản phản đối này.
Theo bản tuyên bố này, nghị định 72 chứa đựng những nội dung sai trái cũng như những việc làm một cách tùy tiện, đi ngược lại hiến pháp của Cộng Sản Việt Nam đã ban hành. Theo tiến sĩ Nguyễn Quang A, một người thường xuyên sử dụng internet, hiện đang sống ở Hà Nội và có ký tên vào bản phản đối này:
Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013
TÌNH NGƯỜI.
Tôi đã gặp khá nhiều phạm nhân người Việt đang thụ án hoặc đang chờ xử án trong những trại giam tại Czech. Có những người làm tôi nhớ vì hoàn cảnh đã đẩy họ vào con đường tội lỗi nhưng có một câu chuyện đã để tôi nhớ mãi vì lòng nhân đạo của những người đại diện nhà nước về pháp luật.
Người đàn ông Việt Nam đó ít hơn tôi gần chục tuổi và đang trong trại tạm giam để chờ ngày xử án và theo mức độ phạm tội nghiêm trọng mà anh ta đã phạm phải thì chắc chắn sẽ chịu khung án từ 8 – 10 năm tù. Ở Czech, theo qui định thì các nạn nhân được phép 2 tuần một lần được đón người thân của mình vào thăm trong vòng 90 phút và mỗi lần nhiều nhất 4 người phạm nhân được ghi trong phiếu mời theo nguyện vọng của mình. Phiếu mời đó do trại giam cấp khi phạm nhân yêu cầu chứ không việc gì phải mua như ở Việt Nam. Người được mời không nhất thiết phải là người thân trong gia đình mà có thể là bạn bè, đồng nghiệp cũ, ... Điều duy nhất là phải có tên trong giấy mời đó. Trong thời gian thi hành án thì không còn cần tên người cụ thể nữa. Thời gian đầu, cứ hai tuần một lần là người vợ đều đặn vào thăm chồng nhưng bẵng đi một thời thì dù chồng vẫn đều đặn gửi giấy mời về nhưng không thấy vợ vào thăm mà chỉ viết thư. Mọi người thân khi vào gặp chỉ nói là cô ấy đang ốm nên khi nào khỏe sẽ vào. Trong một lần vào làm việc ở trại giam thì người đàn ông đó có nhờ tôi tìm hiểu tình hình cụ thể. Khi đến nhà họ thì tôi mới biết rằng trong một lần đang bán hàng thì tự dưng thấy mỏi mệt hơn những lúc thường nên chị mới vào bệnh viện khám và được bác sĩ cho biết là chị đã mắc một căn bệnh hiểm nghèo nhưng do không phát hiện sớm nên nó đã ở gian đoạn cuối và bác sĩ tính rằng chị còn có thể sống nhiều nhất 6 – 7 tháng. Một phần do hoảng loạn tinh thần, một phần không muốn cho chồng biết nên chị không dám vào thăm nữa. Sau khi xem những kết quả xét nghiệm và chẩn đoán bệnh lý thì tôi đã trực tiếp gọi điện cho bác sĩ và biết rằng sự thật đúng như chi đã kể cho tôi. Vì có cậu em vợ người Czech là luật sư nên tôi đã trao đổi với cậu ta về khả năng xin tại ngoại cho người chồng và được cậu ta hướng dẫn cách viết đơn cho hợp lý cùng kèm theo bản sao bệnh lý và nhận xét của bác sĩ chuyên môn. Thật ra sau khi ký tên vào lá đơn đó để gửi đi thì chị cũng như tôi không tin vào khả năng tòa sẽ đồng ý cho tại ngoại. Điều thứ nhất là trường hợp đó rất hiếm đối với người nước ngoài bởi một lý do là trước đây, khi khả năng đó còn thì đại đa số người nước ngoài “biến mất”, chấp nhận mất số tiền thế chấp, dù không ít chút nào đã phải nộp tòa trước khi được tại ngoại. Điều thứ hai là gia đình chị không có khả năng để có số tiền lớn như vậy. Suốt cả thời gian này người phụ nữ đó sống trong tâm trạng phấp phỏng vì dù muốn tin rằng điều kỳ diệu đó sẽ xảy ra nhưng trong thâm tâm chắc chị cũng tính đến khả năng đơn của chị sẽ bị bác bỏ. “Člověče, div se – Người ơi, hãy ngạc nhiên đi”. Ba tuần sau khi gửi thư thì chị được luật sư bào chữa cho chồng mình gọi điện báo là tòa án chấp nhận đơn thỉnh nguyện và chồng sẽ được tòa cho tại ngoại trong vòng 1 – 2 ngày tới. Cùng lúc đó, chị cũng trực tiếp nhận được thông báo của tòa gửi qua theo đường bưu điện. Chắc mọi người có thể hình dung người phụ nữ ấy hạnh phúc đến mức nào. Vì phải hơn hai tháng nữa vụ án mới được xử nên tòa đã cho phép người chồng được tại ngoại mà không phải bỏ ra một xu nào để thế chấp ngoài bản cam kết là sẽ có mặt trong phiên xử án. Nhờ lòng nhân đạo của tòa án mà hai người đó đã có thêm một thời gian được ở bên nhau và đến lúc lúc đó ngườichồng mới thật sự ân hận về tội lỗi của mình.
Người đàn ông Việt Nam đó ít hơn tôi gần chục tuổi và đang trong trại tạm giam để chờ ngày xử án và theo mức độ phạm tội nghiêm trọng mà anh ta đã phạm phải thì chắc chắn sẽ chịu khung án từ 8 – 10 năm tù. Ở Czech, theo qui định thì các nạn nhân được phép 2 tuần một lần được đón người thân của mình vào thăm trong vòng 90 phút và mỗi lần nhiều nhất 4 người phạm nhân được ghi trong phiếu mời theo nguyện vọng của mình. Phiếu mời đó do trại giam cấp khi phạm nhân yêu cầu chứ không việc gì phải mua như ở Việt Nam. Người được mời không nhất thiết phải là người thân trong gia đình mà có thể là bạn bè, đồng nghiệp cũ, ... Điều duy nhất là phải có tên trong giấy mời đó. Trong thời gian thi hành án thì không còn cần tên người cụ thể nữa. Thời gian đầu, cứ hai tuần một lần là người vợ đều đặn vào thăm chồng nhưng bẵng đi một thời thì dù chồng vẫn đều đặn gửi giấy mời về nhưng không thấy vợ vào thăm mà chỉ viết thư. Mọi người thân khi vào gặp chỉ nói là cô ấy đang ốm nên khi nào khỏe sẽ vào. Trong một lần vào làm việc ở trại giam thì người đàn ông đó có nhờ tôi tìm hiểu tình hình cụ thể. Khi đến nhà họ thì tôi mới biết rằng trong một lần đang bán hàng thì tự dưng thấy mỏi mệt hơn những lúc thường nên chị mới vào bệnh viện khám và được bác sĩ cho biết là chị đã mắc một căn bệnh hiểm nghèo nhưng do không phát hiện sớm nên nó đã ở gian đoạn cuối và bác sĩ tính rằng chị còn có thể sống nhiều nhất 6 – 7 tháng. Một phần do hoảng loạn tinh thần, một phần không muốn cho chồng biết nên chị không dám vào thăm nữa. Sau khi xem những kết quả xét nghiệm và chẩn đoán bệnh lý thì tôi đã trực tiếp gọi điện cho bác sĩ và biết rằng sự thật đúng như chi đã kể cho tôi. Vì có cậu em vợ người Czech là luật sư nên tôi đã trao đổi với cậu ta về khả năng xin tại ngoại cho người chồng và được cậu ta hướng dẫn cách viết đơn cho hợp lý cùng kèm theo bản sao bệnh lý và nhận xét của bác sĩ chuyên môn. Thật ra sau khi ký tên vào lá đơn đó để gửi đi thì chị cũng như tôi không tin vào khả năng tòa sẽ đồng ý cho tại ngoại. Điều thứ nhất là trường hợp đó rất hiếm đối với người nước ngoài bởi một lý do là trước đây, khi khả năng đó còn thì đại đa số người nước ngoài “biến mất”, chấp nhận mất số tiền thế chấp, dù không ít chút nào đã phải nộp tòa trước khi được tại ngoại. Điều thứ hai là gia đình chị không có khả năng để có số tiền lớn như vậy. Suốt cả thời gian này người phụ nữ đó sống trong tâm trạng phấp phỏng vì dù muốn tin rằng điều kỳ diệu đó sẽ xảy ra nhưng trong thâm tâm chắc chị cũng tính đến khả năng đơn của chị sẽ bị bác bỏ. “Člověče, div se – Người ơi, hãy ngạc nhiên đi”. Ba tuần sau khi gửi thư thì chị được luật sư bào chữa cho chồng mình gọi điện báo là tòa án chấp nhận đơn thỉnh nguyện và chồng sẽ được tòa cho tại ngoại trong vòng 1 – 2 ngày tới. Cùng lúc đó, chị cũng trực tiếp nhận được thông báo của tòa gửi qua theo đường bưu điện. Chắc mọi người có thể hình dung người phụ nữ ấy hạnh phúc đến mức nào. Vì phải hơn hai tháng nữa vụ án mới được xử nên tòa đã cho phép người chồng được tại ngoại mà không phải bỏ ra một xu nào để thế chấp ngoài bản cam kết là sẽ có mặt trong phiên xử án. Nhờ lòng nhân đạo của tòa án mà hai người đó đã có thêm một thời gian được ở bên nhau và đến lúc lúc đó ngườichồng mới thật sự ân hận về tội lỗi của mình.
Cấm chụp hình cảnh sát giao thông.
Mới đây, bộ công an Cộng Sản Việt Nam vừa ra nghị định cấm mọi người từ người dân cho đến phóng viên trong nước không được quay phim hoặc chụp hình những người cảnh sát giao thông đang làm phận sự ở ngoài đường phố. Sở dĩ có nghị định này là cũng bởi vì khi làm công tác ngoài đường phố, những người cảnh sát giao thông này đã có những việc làm nhũng lạm, ăn tiền đút lót của những người lái xe vi phạm hoặc vô cớ chận bắt đòi tiền “mãi lộ”. Để giữ “bộ mặt” của mình và để tránh những hình ảnh bẩn thỉu này bị phát tán cho nên bộ công an Cộng Sản Việt Nam mới ra quy định này. Xét về mặt hiến pháp và luật pháp của Cộng Sản Việt Nam thì rõ ràng cái nghị định quái gỡ này của bộ công an Cộng Sản Việt Nam là vi hiến.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)