Translate

Thứ Năm, 21 tháng 11, 2013

Không thể nào nhịn mà không chưởi.


Cộng Sản Việt Nam đã và đang có những hành động và những việc làm hoàn toàn trái khoáy với nhau, nếu nói ra thì cũng cảm thấy vô cùng chướng tai gai mất. Tự đứng ra làm đơn xin gia nhập vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc và đã được Hội Đồng chấp thuận, vào chỗ để ngồi chưa “nóng đít” thì đã có những hành vi đốn mạt ngang ngược và vi phạm nhân quyền của người dân Việt một cách thậm tệ. Hãy nghe Lê Thị Công Nhân tường thuật:

Chúng tôi: Lê thị Công Nhân, Ngô Duy Quyền, Trương Văn Dũng, Lê Hùng, chị Nga dân oan Hà Nam, bé Tài 1 tuổi con chị Nga, cô Ly dân oan Vũng Tàu và nhiều cô dân oan khác vừa bị công an đồn Thụy Khuê kết hợp mật vụ, dân phòng, côn đồ đánh đập dã man tại đồn công an Thụy Khuê.  Hết trích từ Dân Làm Báo.

Rõ ràng là việc  Cộng Sản Việt Nam xin gia nhập vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc chỉ là một chiêu lừa bịp của chúng đối với thế giới. Trước đây, khi Cộng Sản Việt Nam và Trung Cộng được xét cho vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc, tôi đã có viết là Trung Cộng và Việt Cộng là những thằng vi phạm nhân quyền tồi tệ nhất thế giới mà được cứu xét vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc là một điều trớ trêu trái cẳng ngỗng. Mà đây là điều quá sức rõ ràng cũng chẳng nói ngoa chút nào cả. Để cho chúng vào ngồi chễm chệ trên ghế của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc lại làm cho chúng đàn áp người dân trong nước dã man nhiều hơn nữa.

Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013

Xả lũ thủy điện: dân lãnh đủ, tội ác của đảng Cộng Sản Việt Nam.


Chưa có bao giờ, chưa có ở thời điểm nào trên toàn cõi đất nước Việt Nam “dịch phát triển thủy điện” lại bùng phát mạnh mẽ, rầm rộ và quy mô như là vào thời điểm hiện nay. Có thể nói một cách không ngoa rằng nơi nơi cùng phát triển thủy điện. Phần trung ương thì phát triển những công trình thủy điện với quy mô to lớn. Phần của những địa phương thì tỉnh phát triển thủy điện theo của tỉnh, huyện phát triển thủy điện theo của huyện, ngay cả làng xã cũng phát triển thủy điện nhỏ cho làng xã. Trên khắp thượng nguồn các con sông lớn nhỏ ở Việt Nam đều có ngăn đập để lắp đặt turbine chạy máy phát điện. Nếu trong điều kiện thời tiết bình thường thì những đập lớn nhỏ này  không ảnh hưởng gì cho người dân cả. Thế nhưng, trong thời gian vừa qua, do ảnh hưởng mưa bão mà nước dâng lên cao, nếu chứa lại thì dễ sinh ra nguy cơ vỡ đập cho nên các công trình thủy điện lớn nhỏ đều đồng loạt “xả nước” gây nên tình trạng lụt lội cùng khắp một dãi đất miền Trung và cao nguyên Trung Phần. Kết quả là những người dân Việt Nam sống ở hạ nguồn các con sông bị nước lụt dâng cao ngập đến mái nhà. Tình trạng lụt lội này vẫn sẽ còn kéo dài hoài nếu trời cứ mưa thường xuyên. Mà thời gian này là vào mùa mưa cho nên người dân Việt Nam ở miền Trung chắc chắn một điều là phải đối diện với tình trạng lụt lội dài dài, mọi công việc làm ăn chắc chắn sẽ bị ngưng trệ và cũng chắc chắn một điều là những người dân khốn khổ này phải đối diện với nạn đói sẽ xảy ra và sẽ hoành hành.

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Ngày 20 tháng 11.



Tôi không biết ngày 20 tháng 11 Cộng Sản  Việt Nam dựa vào “Hiến chương nhà giáo” nào để lấy ngày này làm ngày Nhà Giáo Việt Nam. Thôi thì cũng cứ tạm tin là có cái hiến chương nhà giáo chi chi đó để rồi có ngày Nhà Giáo Việt Nam bởi lẽ ai đã, đang và sẽ làm nghề “gõ đầu trẻ” tại Việt Nam, mỗi năm đến ngày 20 tháng 11 lòng lại cảm thấy như có một cái gì đó náo nức trong lòng.

Ở đất nước Việt Nam Cộng Sản, người giáo viên Việt Nam là người bị nhiều...tai tiếng nhất mà cũng là những người chịu nhiều thiệt thòi nhất. Trước đây người ta thường kháo nhau là học sinh sau khi tốt nghiệp phổ thông trung học, thi nhiều ngành đại học khác mà không được thì cuối cùng mới đi vào ngành sư phạm bởi lẽ “nghề bán cháo phổi” này đồng lương chẳng có là bao nhiêu. Mà cũng thật là oái ăm cho những thầy cô giáo ở Việt Nam. Tôi còn nhớ ở trong nước cách đây cũng  ba bốn chục năm có một câu đối Tết nghe mà thấy...não lòng và càng thương những thầy cô giáo nhiều hơn:

Tối ba mươi thầy giáo tháo giày đi sắm Tết
Sáng mồng một giáo chức dứt cháo đón xuân sang.

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2013

“Ông thần hộ mệnh”.


Theo tin từ RFI, ngày 09/11/2013, Hải quân Mỹ làm lễ đặt tên cho chiếc USS Gerald R. Ford, hàng không mẫu hạm thế hệ mới siêu hiện đại thuộc lớp mới là Ford-class, có trọng tải lên đến 97.000 tấn. Ngân sách dành cho việc đóng chiếc tàu sân bay này đã vượt quá số tiền dự trù ban đầu, trong khi Hải quân Mỹ đang phải đối mặt với tình trạng ngân sách bị siết chặt.
Vinh dự khai trương tàu sân bay tiên tiến nhất của Mỹ được dành cho bà Susan Ford Bales, con gái của cố tổng thống và là lãnh đạo danh dự Hải quân. Bà là người làm thủ tục đập một chai sâm banh vào thân tàu, trong buổi lễ tổ chức tại công xưởng Hải quân Newport News nằm gần căn cứ Hải quân rộng mênh mông ở Norfolk thuộc bang Virginia. 
Việc đóng chiếc hàng không mẫu hạm này mới thực hiện được 70%, và sẽ còn tiếp tục đến tháng 2/2016 mới hoàn tất để giao cho Hải quân – chậm mất sáu tháng. Hết trích từ RFI.

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2013

“Siêu bão” Cộng Sản.


Có một bạn trẻ của tôi trong Facebook, Ion Sp đã có một comment trong bài viết của tôi “Cơn thịnh nộ của thiên nhiên từ bàn tay con người” mà tôi cảm thấy rất là thích comment này: “Không có bão nào bằng siêu bão Cộng Sản tháng 4 năm 1975”. Một câu dường như đơn giản nhưng lại chứa đựng cả sức mạnh nghìn cân, đã đè nặng lên người dân Việt Nam trong ngót nghét cũng đã hơn 70 năm rồi. Câu ấy làm cho người Việt Nam của chúng ta liên tưởng đến những thảm nạn mà Cộng Sản Việt Nam đã gieo rắc trên quê hương Việt Nam trong suốt một quãng thời gian cũng đã quá dài: miền Bắc Việt Nam từ năm 1954 đến nay và miền Nam Việt Nam từ năm 1975 đến nay.

Một cơn bão dẫu cho có tàn phá khủng khiếp lắm như cơn bão Haiyan tàn phá Philippine vừa qua cũng chỉ giới hạn trong một phạm vi nào đó và chắc chắn rồi trong một thời gian ngắn với sự trợ giúp của quốc tế, những khó khăn hiện tại sẽ qua đi và đất nước cũng như người dân Philippine cũng sẽ trở lại bình thường như xưa. Thế nhưng ở trên đất nước Việt Nam của chúng ta, cơn “siêu bão Cộng Sản” đã tàn phá đất nước Việt Nam trong một khoảng thời gian quá dài với số lượng những nạn nhân Cộng Sản bị chết của cả hai miền Nam Bắc trong cuộc chiến tranh bẩn thỉu mà Cộng Sản Việt Nam đã phát động lên đến mấy triệu người, một con số thật sự làm cho những người có lương tri cảm thấy kinh hoàng. Cũng trong thời gian đó, Cộng Sản Việt Nam phát động cuộc cải cách ruộng đất ở miền Bắc làm cho mấy trăm nghìn người mà chúng gán cho là địa chủ phải bị chết dưới bàn tay ma quỷ của chúng một cách tức tưởi. Chưa hết đâu, năm 1957, cơn siêu bão Cộng Sản này cũng đã làm cho những văn nhân nghệ sĩ trí thức ở miền Bắc phải một phen kinh hoàng. Biết bao nhiêu án tù một cách oan ức, bất công giáng vào những người cầm bút làm cho những người này phải thân bại danh liệt, kể cả những người đã từng xả thân vì chúng để đem đến sự thắng lợi của chúng trên một nửa miền đất nước.

Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

Tào lao thiên hạ sự.


Trong mấy ngày qua, những tin tức về trận bão Haiyan đã tàn phá Philippine làm cho cả chục nghìn người bị chết và cả triệu người dân Phi sống trong cảnh màn trời chiếu đất hẳn đã làm cho mọi người chúng ta xúc động và rơi lệ. Bên cạnh đó, những tin tức thời sự khác cũng làm cho chúng ta cảm thấy...bực mình không ít.

Việc đầu tiên là hai thằng Trung Cộng và Việt Cộng được vào Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. Đây quả là một điều làm cho thế giới phải cười không ít. Hai thằng Trung Cộng và Việt Cộng này là hai thằng chuyên môn chà đạp nhân quyền người dân trong nước của chúng một cách thậm tệ mà lại được bầu làm ủy viên của Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc quả là một tin tức thuộc loại trời ơi đất hỡi. Hai thằng này thuộc vào dạng “chó ngáp phải ruồi” chứ chẳng có ngon lành con khỉ khô gì sất. Cũng bởi lẽ Hội Đồng Nhân Quyền phải lấy cho đủ số lượng ủy viên mà số nước ghi tên để được bầu chọn lại ít, thêm nước Jordan vào giờ phút chót lại rút tên thành thử ra hai thằng vị phạm nhân quyền trầm trọng nhất mà lại được bầu vào Hội Đồng Nhân Quyền thì quả thật là chuyện trớ trêu tréo cẳng ngỗng.

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Cơn thịnh nộ của thiên nhiên từ bàn tay con người


Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố Đà Nẵng, một thành phố ở miên Trung Việt Nam. Từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành khoảng năm tôi 20 tuổi và rời Đà Nẵng cho mãi đến bây giờ cũng đã gần 40 năm, thành phố Đà Nẵng hầu như năm nào cũng hứng chịu một vài trận bão lớn nhỏ. Phải công nhận một điều là vào thời điểm đó tức là trước năm 1975, Đà Nẵng tuy bị bão nhưng mà cũng chẳng có trận bão nào gây nên những tai ương kinh hoàng. Cũng tương tự như vậy, Philippine tuy rằng năm nào cũng hứng chịu nhiều trtận bão, nhưng mức thiệt hại cũng chỉ vừa vừa tức là con người vẫn có thể chịu đựng được. Thế nhưng, chỉ trong vòng chưa tới 10 năm trở lại đây, vùng Đông Nam Á đã hứng chịu hai trận thiên tai kinh hoàng: trận sóng thần năm 2004 tàn phá Indonésia, Malaysia, Thái Lan và trận bão Haiyan tàn phá Philippine vừa qua là một trận bão mà sự tàn phá là khủng khiếp nhất từ trước cho đến nay.