Translate

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2015

Chuyện lùm xùm: hợp thức hóa mại dâm tại Việt Nam.



Năm 2013, thành phố Đà nẵng là một thành phố lớn ở miền Trung có người đưa ra ý kiến là nên hợp thức hóa mại dâm để phát triển du lịch tại đây. Người đưa ra ý kiến đó cho rằng Đà Nẵng là một thành phố có phong cảnh đẹp, hữu tình, gần nhiều nơi danh lam thắng cảnh, gần nhiều nơi có di tích lịch sử như Huế, Mỹ Sơn, Trà Kiệu... mà nếu cho hợp thức hóa vấn đề mại dâm thì du khách sẽ đến Đà Nẵng nườm nượm để thăm thú cảnh quan mà cũng để thưởng thức đệ tam khoái trên cõi đời ô trọc này. Và nếu như vấn đề này được chấp thuận thì Đà Nẵng sẽ mau chóng trở nên giàu có, nhà nhà ấm no, hạnh phúc. Ý kiến này đưa ra thì khắp nơi nổ ra những cuộc tranh luận ỏm tỏi, kẻ bênh người chống. Vấn đề gây sôi nổi một thời gian rồi cũng chìm vào quên lãng theo dòng thời gian.

Ngày 23 tháng 8 năm 2015, trên tờ báo Thanh Niên, tác giả Trần Đình Thư có viết bài báo: “Công nhận mại dâm, hãy có cái nhìn công bằng”. Theo tác giả bài viết này thì “nghề mại dâm” là nghề có từ xưa và đa số các nơi đều cấm cả. Tuy nhiên, trong thời hiện đại, hiện nay trên thế giới đã có hơn 20 quốc gia công nhận và hợp thức hóa nghề mại dâm. Nghề này cũng là nghề ... lao động mà. Hãy nghe Trần Đình ( Hoạn ) Thư biện luận:


Cô gái cần tiền, chàng trai cần tình dục, hai bên tìm đến với nhau. Xong xuôi, chàng trai đưa tiền cho cô gái, cô gái nhận đồng tiền ấy như là một món tiền thù lao cho công sức của mình bỏ ra. 
Với chàng trai, anh giải tỏa được nổi ẩn ức thiếu thốn tình dục. Anh có thể làm việc tốt hơn sau đó. Anh hăng say lao động hơn, anh không nghĩ quẩn, không bức bách. Anh có thể cống hiến cho xã hội nhiều hơn.
Với cô gái, cô cũng đã làm một việc tốt là giúp chàng trai giải tỏa nỗi ẩn ức khó nói, giúp cho xã hội có thêm một anh chàng lao động miệt mài hơn hăng say hơn. 
Vậy thì là xấu hay là tốt? 
Có người nói, đồng tiền mà cô gái kiếm được là đồng tiền bẩn thỉu. Vì sao bẩn thỉu? Tôi thấy nó cũng là tiền mồ hôi công sức mà, tôi thấy chẳng bẩn thỉu chỗ nào hết.
Này nhé! Nếu bạn là một cô gái có trí tuệ cao, bạn học đỗ tiến sĩ, bạn lao động trong phòng thí nghiệm, kết quả lao động có từ sự đổ mồ hôi của bạn, thì cô ấy có thân hình bốc lửa, cô ấy không đỗ tiến sĩ, cô ấy không thích lao động trong nhà máy mà thích lao động trên giường, thì cô ấy cũng đổ mồ hôi như bạn để có tiền vậy. Trời cho bạn có trí tuệ thì bạn chọn lao động trí óc, trời cho cô ấy có thân hình bốc lửa mà kỹ năng làm các ngành nghề khác kém thì cô ấy chọn lao động cơ thể nếu muốn. Vậy thì vì sao mại dâm là xấu? Nếu tình dục là không xấu thì mại dâm không hề xấu. 
Tôi tin rằng, không ai nói rằng tình dục là xấu vì đó là hành vi của vạn vật. Điều trớ trêu, tình dục không xấu nhưng một phần nhân loại nói mại dâm là xấu. Vì sao như vậy? Đó là do khái niệm bảo vệ nhân phẩm phụ nữ mà ra. 
Khi nào thì chúng ta cần bảo vệ nhân phẩm cho một người? Thật ra thì đối với người trưởng thành đầy đủ năng lực hành vi, chúng ta chỉ nên bảo vệ khi người ấy có yêu cầu hoặc trong ý thức họ rất muốn bảo vệ nhưng họ không có cơ hội yêu cầu chúng ta bảo vệ. Còn khi họ cho rằng, họ không hề bị xúc phạm, thì cớ làm sao chúng ta lại cứ nhảy vào để khăng khăng “đòi bảo vệ nhân phẩm” cho họ?
Việc khăng khăng đòi bảo vệ nhân phẩm cho phụ nữ hành nghề mại dâm hay còn gọi là lao động tình dục trong khi họ không muốn ai bảo vệ, thực chất là một sự ngộ nhận của con người. Nhân danh một điều tốt đẹp nhưng không có thật, họ tìm cách ngăn cản điều tốt đẹp khác, là giải tỏa ẩn ức tình dục cho con người. Kết cục họ tạo ra một thực trạng xấu hơn là mại dâm chui, đưa người phụ nữ hành nghề mại dâm (ngày nay còn thêm nam giới) vào chỗ không được pháp luật bảo vệ. Từ sự ngộ nhận của con người, mà người hành nghề mại dâm bị đẩy vào tình trạng bất hợp pháp, bị cai quản bởi luật rừng, bởi bọn ma cô đầu gấu. Tiếc thay sự ngộ nhận này tồn tại ở nhiều nơi trên quả địa cầu, từ những nước kém phát triển cho đến một số bang của một đất nước nổi tiếng là thoáng như nước Mỹ. 
Việt Nam sẽ đi theo hướng nào trong tương lai? Cấm tiếp hay là công nhận mại dâm?
Muốn công nhận mại dâm, cần phải dẹp bỏ những thành kiến lâu nay!

Hết trích từ báo Thanh Niên. Chúng ta hãy lắng tâm đọc bài báo và hãy tự nhận định tay Trần Đình Thư này viết như thế nào.

Đất nước Việt Nam dưới thời Cộng Sản tài nguyên thiên nhiên chỉ có bán ra và tha hồ bỏ túi riêng của đám chóp bu. Xin đơn cử một vấn đề. Các nước nào trên thế giới sản xuất dầu thô đều giàu có, người dân nước đó được ấm no, hạnh phúc. Việt Nam Cộng Sản đã sản xuất dầu thô hơn hai mươi mấy năm và sản lượng hàng năm đều tăng lên nhưng đời sống của người dân Việt Nam vẫn chẳng khá hơn lên được. Mới đây, giá dầu thô trên thế giới bị tụt gíá nên số lượng dầu của Việt Nam sản xuất dù cho là tăng nhưng tiền thu vào lại ít đi. Nhà cầm quyền Việt Cộng bèn giở chiêu “thua me gỡ bài cào”. Chúng cho đánh thuế cao vào xăng dầu để móc túi người tiêu thụ ở trong nước hầu gỡ gạc phần nào giá dầu thô bị rớt. Thật là đau cho người tiêu thụ.

Tài nguyên thiên nhiên đem bán cũng chưa thỏa lòng tham. Mấy chục năm nay chúng đem người lao động xuất cảng ra khắp thế giới để đi làm thuê.  Những tên đầu nậu thu tiền những người xin đi lao động thật là cao để bỏ túi rồi đưa người lao động ra ngoại quốc kiểu “đem con bỏ chợ” xong rồi phủi tay. Người lao động ở đó có bất cứ vấn đề gì cần cũng chẳng biết kêu cứu vào ai. Có một số người đến các tòa lãnh sự Việt Cộng ở tại các nước sở tại kêu thì cũng...huề vốn vì đám này cũng chẳng giải quyết được gì cả. Thật là thảm nạn.

Bây giờ bán tài nguyên thiên nhiên, bán sức lao động của người dân xong chúng lại nghĩ đến chuyện bán ... trôn phụ nữ Việt Nam. Chưa bao giờ trong lịch sử dân tộc Việt Nam lại có giai đoạn quá sức là cay đắng và đau thương như trong thời đại Việt Cộng cai trị hiện nay. Lũ này chỉ có thể gọi là lũ ngụy tà quyền Việt Cộng mà thôi!


Phi Vũ


Không có nhận xét nào: