Translate

Thứ Sáu, 20 tháng 3, 2015

Thăng Long thành hoài cổ.



Hồi tôi học lớp Đệ Lục Trung học, tôi được học bài thơ “Thăng Long thành hoài cổ” của Bà Huyện Thanh Quan. Có lẽ đây là bài thơ nói về Thăng Long tức Hà Nội ngày nay của nhà thơ Bà Huyện Thanh Quan hay nhất, đọc xong làm xúc động lòng người.

Thăng Long thành hoài cổ

Tạo hóa gây chi cuộc hí trường
Đến nay thắm thoát mấy tinh sương
Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo
Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt
Nước còn cau mặt với tang thương
Nghìn năm gương cũ soi kim cổ
Cảnh đấy người đây luống đoạn trường

Bà Huyện Thanh Quan.


Kính thưa Bà Huyện Thanh Quan,
Con là một kẻ hậu bối sống sau bà cả gần 200 năm, hiện đang xa cách quê hương Việt Nam cả nửa vòng trái đất, khi đọc lại bài thơ của Người, lòng con vẫn cứ mãi ngậm ngùi. Quê hương Việt Nam của con giờ đây đang trong thời kỳ gian khó nhất. Cả một dải giang sơn gấm vóc mà cha ông khổ công gầy dựng đang càng ngày càng bị cắt xén, càng ngày càng bị mất dần từng mảnh. Hình hài quê mẹ Việt Nam đang càng ngày càng bị biến dạng. Người dân Việt Nam đang càng ngày càng bị bách hại, càng ngày càng bị đày ải trong cùng cực lầm than. Lần đầu tiên trong lịch sử của dân tộc Việt Nam xuất hiện từ “dân oan”. Đó là nỗi thống khổ của một dân tộc đang bị đày đọa, đang bị bách hại bởi một lũ người bội phản tổ tiên, bội phản những giá trị đạo đức truyền thống của dân tộc. Đất nước đang dần dần bị rạn vỡ trong niềm chua xót khôn nguôi của những ai còn nghĩ về tiền đồ của quê hương, của dân tộc.

Đất nước Việt Nam rồi đây sẽ đi về đâu?




Phi Vũ.

Không có nhận xét nào: