Translate

Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

Chuẩn bị...chìm xuồng.


Hiện nay, vào thời điểm này, câu chuyện chiếc máy bay Boeing 777 của hãng hàng không Malaysia là một đề tài “nóng hổi vừa thổi vừa ăn” của những tờ báo lề phải tại Việt Nam. Sự việc này lại càng thêm “nóng  sốt” khi những facebooker của Việt Nam lại có những “phỏng đoán” về đủ mọi phương diện, về đủ mọi tình huống xoay quanh vấn đề rớt máy bay này. Những phỏng đoán này cũng  có những cơ sở của nó. Và “kẻ” cảm thấy “vui” nhất chính là nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam bởi vì người ta dường như đang tập trung vào chuyện rớt máy bay mà đang lãng quên những chuyện nóng sốt khác. Đó là chuyện những người như chị Bùi Thị Minh Hằng cùng mấy người nữa đang bị tạm giam tại Lấp Vò, Đồng Tháp. Nếu như trước khi vụ máy bay rớt người ta còn tập trung chú tâm vào những người tù này thì sau khi máy bay rớt những người này đã bị mọi người quên lãng.

Sở dĩ tôi phải đề cập trở lại vấn đề này là bởi vì trong mấy ngày vừa qua, tôi thường xuyên theo dõi các tờ báo lá cải lề phải của Cộng Sản Việt Nam hoặc của những blogger, facebooker ở trong nước thì thấy tất cả đều chú tâm vào chuyện máy bay bị rớt. Đề tài bàn luận rất là sôi nổi đã được mọi người, mọi giới tham gia một cách nhiệt tình. Tờ báo Nhân Dân của đảng Cộng Sản Việt Nam cũng “chúi mũi” vào chuyện này. Cả một ê kíp người bao gồm mọi thành phần từ dân sự đến quân sự cùng tham gia cuộc chơi. Những buổi họp báo, tường trình cũng rất là rôm rả, xôm tụ.

Thứ Ba, 11 tháng 3, 2014

Nhân danh Nhân Dân.



Ở trên đất nước Việt Nam Cộng Sản, tử “Nhân Dân” được viết hoa một cách trân trọng và người ta thấy nhan nhãn khắp nơi ở đâu cũng đều có “Nhân Dân”: Ủy Ban Nhân Dân, Hội Đồng Nhân Dân, Quân Đội Nhân Dân, Công An Nhân Dân...vv...và...vv... Vậy thì cái chỗ đứng của “ông nhân dân” và “bà nhân dân” là ở chỗ nào?

Thật tế mà nói, nhân dân chẳng có một chỗ đứng nào cả, chẳng được trân trọng như những từ mang vẻ hoa mỹ ấy. Chỗ đứng của nhân dân Việt Nam là thuộc hạng thấp nhất. Chỉ có cái “ông đảng Cộng Sản Việt Nam” là đứng đầu trong thiên hạ, mặc dù đảng Cộng Sản Việt Nam đã mạo danh, dụ dỗ nhân dân để làm cái việc giành lấy đất nước Việt Nam cho những mưu đồ đồi bại của cái đảng này. Bây giờ mặt nạ của đảng đã rớt xuống, chúng đã tự  biến thành một đảng phản dân hại nước, một đám bán nước, chỉ biết giữ những lợi ích riêng tư của chúng mà không màng đến Tổ Quốc, không màng đến sự tồn vong của dân tộc.

Thứ Hai, 10 tháng 3, 2014

14 tháng 3 năm 1988, vết thương Gạc Ma vẫn còn rỉ máu.


Theo tài liệu từ Wikipedia thì ngày 14 tháng 3 năm 1988, Tàu Cộng đã đưa một lực lượng hải quân hùng hậu tiến xuống vùng quần đảo Trường Sa do nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đang kiểm soát. Trong một trận chiến không cân sức giữa những người lính hải quân Việt Nam và hải quân của Tàu Cộng, 64 anh hùng tử sĩ Việt Nam đã tử trận trong trận chiến này. Và cũng kể từ ngày 14 tháng 3 năm 1988, Tàu Cộng đã chiếm giữ ba đảo Cô Lin, Len Đao và Gạc Ma. Và cũng từ ngày 14 tháng 3 năm 1988 này, Tàu Cộng đã lấy mốc ba đảo mà chúng đã ăn cướp từ tay của Việt Nam để vẽ nên đường lưỡi bò lếu láo chiếm ttọn 90% vùng biển Đông, một vùng biển giàu tài nguyên thiên nhiên mà cũng là một thủy lộ quan trọng với 60% lượng tàu bè và thương thuyền của thế giới qua lại vùng biển này hàng năm.

Thứ Bảy, 8 tháng 3, 2014

Ngày 8 tháng 3 và những tù nhân phụ nữ.


Đối với tôi, tôi không xem ngày 8 tháng 3 là ngày phụ nữ bởi vì chỉ một lý do rất đơn giản: đây là ngày Cộng Sản dựng nên và Cộng Sản Việt Nam chỉ biết tôn trọng phụ nữ Việt Nam một chút xíu ở ngày này, còn những ngày khác là chúng tha hồ mà...chà đạp.

Tuy nói như vậy nhưng ngày này tôi vẫn quan tâm đến những người phụ nữ đang ở trong chốn lao tù Cộng Sản. Cứ thử mà nghĩ coi, Cộng Sản Việt Nam ồn ào rùm beng tổ chức kỷ niệm ngày phụ nữ 8 tháng 3, thế nhưng ở trong nhà tù của chúng vẫn đang có sự hiện diện của những người phụ nữ bị lao tù chỉ vì bày tỏ tấm lòng yêu nước, thương người dân Việt, đau xót lòng khi nghĩ đến đất nước Việt Nam. Hiện nay, ngay tại thời điểm này, những người phụ nữ như Tạ Phong Tần, Bùi Thị Minh Hằng, Đỗ Thị Minh Hạnh...vẫn còn đang nằm trong trại tù Cộng Sản. Họ bị ở tù chỉ vì lý do rất ư là đơn giản là đã biểu tỏ lòng yêu nước thương dân, bất bình trước những sự sai trái của những kẻ cầm quyền chỉ biết đảng của chúng, chỉ biết lo cho cái hầu bao của chúng mà không có tấm lòng nghĩ đến quê hương đất nước, nghĩ đến những người dân. Không những thế, tập đoàn cầm quyền Cộng Sản Việt Nam lại còn thẳng tay cướp bóc của người dân đen một cách trắng trợn làm cho những người dân nghèo này trở nên những kẻ không nhà, không có một mảnh đất để làm ăn sinh sống. Biết bao nhiêu người phụ nữ là những dân oan kéo dài triền miên đã nhiều năm đi khiếu kiện mà lũ cầm quyền Cộng Sản Việt Nam vẫn không giải quyết. Rõ ràng một điều chúng là một bầy lũ sâu dân mọt nước.

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Yêu Tổ Quốc Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa?


Câu này thì nghe thật là quá quen, nghe hoài thì cũng thấy bực mình vì cái đám mở miệng ra nói câu này là một đám có cái đầu chứa cái gì  chứ không phải là chứa óc. Dẫu cho là đã nói rồi, đã có nhiều người nói rồi nhưng thiết nghĩ có nói đi nói lại, nói hoài nói mãi cũng không phải là nói thừa.

Tại sao yêu Tổ Quốc Việt Nam mà phải gắn thêm cái thứ xã hội chủ nghĩa dơ bẩn vào làm cái quái gì? Nói như thế này chẳng khác gì dạng gái đĩ già mồm ăn  nói quàng xiên. Tổ tiên Việt Nam của chúng ta làm gì có cái loại xã hội chủ nghĩa như là thế này mà đã bao lần thắng quân giặc ngoại xâm làm cho chúng phải thất điên bát đảo hồn xiêu phách lạc. Thử coi lại nhìn xuyên suốt lịch sử bốn nghìn năm văn hiến của cha ông ta làm gì có cái xã hội chủ nghĩa đốn mạt, làm gì có cái đảng Cộng Sản gồm toàn những quân đầu trộm đuôi cướp đầu trâu mặt ngựa này. Mà thật ra thì lũ Cộng Sản Việt Nam cũng toàn là lũ đầu trâu mặt ngựa cả. Từ cái tên Nguyễn Sinh Cung Hồ Chí Minh vác cái chủ nghĩa thổ tả này về đến một đám lâu la như là những tên Phạm Văn Đồng, Lê Duẩn, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết cho đến đám cô hồn các đảng bây giờ như tên Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng...và nhiêu tên khác nữa nhìn chúng chẳng khác chi một đám đầu trâu mặt ngựa tàn phá giang sơn đất nước Việt Nam. Hễ ai mở miệng phê phán cái đảng cướp Cộng Sản của chúng, phê phán đám đầu trâu mặt ngựa chúng là chúng lại ghép tội và bắt bỏ tù người ta. Biết bao nhiêu người bị tù một cách oan ức vì đã dám vạch trần những sai trái của đảng cướp Công Sản Việt Nam, vạch trần bộ mặt của đám đầu trâu mặt ngựa lũ chúng. Chúng lập nên nhà tù để mà nhốt hết những người có lòng yêu nước thiết tha, có lòng chống giặc ngoại xâm. Mà lũ chúng cũng còn là lũ khốn nạn lưu manh ngu đần nữa chứ. Có ai đời lại đem đất cho lũ kẻ thù truyền kiếp phương Bắc thuê với thời hạn hàng trăm năm. Chúng ẳm tiền đầy túi, mai này học tiếng Hán là đã trở nên những tên Hán gian tàn phá đất nước Việt Nam rồi.

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

Tiểu phẩm.


Ngọc Hoàng Thượng Đế một hôm tự nhiên thấy...nhoi nhói lỗ tai. Ngài bèn gọi cận thần vào để hỏi. Một viên cận thần rụt rè:
_ Dạ bẩm Ngọc Hoàng, Ngài nhói tai là do dân Việt Nam và dân Tàu ta thán nhiều quá.
_ Tại sao lại ta thán? Ta thán chuyện gì?
_ Dạ bẩm Ngọc Hoàng, tụi Cộng Sản Việt Nam hoành hành người dân Việt Nam dữ quá, bóp nghẹt quyền của người dân Việt nên họ chịu không nổi nên la làng như vậy. Người dân Tàu cũng..the same với người dân Việt.
Ngọc Hoàng quát lên”
_ The same là cái quái gì mà ta không biết?
_ Dạ bẩm Ngọc Hoàng, đó là tiếng Anh... nghĩa dường như là...giống như..

Vết dầu loang.



Có bao giờ bạn nhỏ một vài giọt dầu nhớt vào một chậu nước rồi ngồi quan sát chưa? Đầu tiên là bạn sẽ thấy những giọt dầu khi tiếp xúc với mặt nước sẽ từ từ loang ra và chẳng mấy chốc trên mặt nước của chậu nước sẽ phủ đầy váng dầu óng ánh.

Vào thế kỷ thứ 17 và thế kỷ thứ 18, các nước châu Âu như Anh, Pháp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha và Hà Lan đã là những nước có nền kỹ nghệ phát triển nhất vào thời điểm bấy giờ. Do sự phát triển kỹ nghệ, những nước này có nhu cầu muốn tìm kiếm những nơi để có thể khai thác khoáng sản phục vụ cho việc phát triển kỹ nghệ cũng như tìm kiếm thị trường tiêu thụ những sản phẩm kỹ nghệ. Do đó, các nước này đã phát triển chính sách tìm kiếm thuộc địa để khai thác ở các châu lục khác còn kém phát triển như châu Mỹ, châu Á, châu Phi và châu Úc. Tại những nơi này, họ đã thực hiện kiểu “vết dầu loang” để lấn chiếm, thu tóm những nước bản địa làm thuộc địa. Chính sách “vết dầu loang” là đầu tiên họ chiếm giữ một vùng nhỏ sau đó từ nơi này họ tỏa rộng ra và chẳng bao lâu một vùng rộng lớn đã trở thành thuộc địa của họ. Lúc bấy giờ các châu lục như châu Á, châu Phi, châu Mỹ và châu Đại Dương đều bị những nước châu Âu có nền kỹ nghệ phát triển thực hiện sách lược “vết dầu loang” để chiếm đất làm thuộc địa. Dĩ nhiên trong giai đoạn này, việc chiếm được đất đai để làm thuộc địa đương nhiên là phải cần sử dụng đến binh lính, súng ống, đạn dược để làm phương tiện thực hiện sách lược này.