Translate
Thứ Bảy, 1 tháng 2, 2014
Chuyện kể năm 3000: Lú dị nhân.
Thuở ấy, cũng đã lâu lắm rồi, khoảng năm hai nghìn không trăm lâu lắc..., xứ Việt đang bị cai trị bởi họ nhà Sản. Họ nhà Sản là một triều đại khai sinh bởi loài Hồ Ly Tinh từ thế kỷ trước. Hồ Ly Tinh là một loài thuộc họ chồn cáo, nghèo đói nên đi ra ngoài để kiếm ăn, vớ được cái chủ nghĩa quái dị đem về xứ Việt và khai sinh ra họ nhà Sản.
Từ khi xứ Việt bị Hồ Ly Tinh đem chủ nghĩa quái dị này về và làm nên triều đại nhà Sản thì xứ Việt này cứ mãi bị thảm thương. Bởi Hồ Ly Tinh là một dạng thuộc dòng giống chồn cáo nên nó chẳng thương tiếc gì dòng giống dân Việt. Cũng chỉ vì dòng giống nhà Sản của chúng nó mà xứ Việt đã bị đại nạn trong cảnh chiến tranh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt, anh em xứ Việt phải cầm súng bắn nhau để thỏa mãn giấc mộng “quốc tế đại đồng” của Hồ Ly Tinh. Chỉ có người dân của xứ Việt là phải chịu số phận thảm thương bởi loài chồn cáo vô nhân này.
Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2014
Nên xuân này chẳng thể nào vui được
Mùa xuân về hẳn phải có mai vàng
Hẳn nhiên phải có rượu nồng pháo đỏ
Thế nhưng có những người lại thiếu tất cả
Những đồng bào tôi là những dân oan
Họ sống vật vờ nơi những công viên
Cuộc sống đau thương vô vàn cam khổ
Nên xuân này chẳng thể nào vui được
Khi đồng bào tôi cơ khổ lầm than..,.
Phi Vũ
Khai bút đầu năm.
Hồi tối thức khuya đón Giao Thừa đến 2 giờ sáng mới ngủ nên hôm nay thức dậy hơi muộn. Giờ giấc ở California vào mùa đông này đi sau giờ ở Việt Nam 15 giờ đồng hồ, đến đầu tháng 3 lại trở về giờ cũ.
Sáng nay vùng California đặc biệt là có một chút mưa xuân. Chỉ là những hạt mưa lất phất, nhè nhẹ đủ để hòa với không khí lành lạnh làm cho người cảm thấy dễ chịu chứ không có cái lạnh cóng của mùa đông. Rất hiếm khi được có những hạt mưa xuân ở đây. Mưa không làm cho ướt áo, chỉ có một chút cảm giác đọng lại trên gương mặt khi hứng những hạt nước nhỏ li ti như sương phả vào. Thật là một điều tuyệt diệu và thú vị trong buổi sáng đầu xuân.
Thứ Năm, 30 tháng 1, 2014
Cầu mong
Đêm ba mươi xem tuồng cải lương
Vua Quang Trung đại phá quân Thanh
Lòng cảm động không ngăn được nước mắt
Tiền Nhân Việt sao quá đỗi hào hùng
Tôi đã khóc khi quê hương hiện tại
Đang bên bờ vực thẳm tử sinh
Chỉ cầu mong hồn thiêng sông núi
Hãy phù hộ cho Tổ Quốc Việt Nam
PV
Có phải đó là em
Có phải đó là
em
Ngày cuối năm mơ
màng
Ta bên ly rượu
đắng
Hồn đã bay xa xa
Có phải đó là
em
Ta mộng mị sầu dâng
Không biết có
phải em
Nên thơ ta ngừng
ngập...
Ta bên ly rượu
đắng
Em lại mỏi mòn
xa
Nên xuân này ta
lỡ
Lỡ cuộc tình ta
mơ..,.
Phi Vũ
Ngày cuối năm.
Hôm nay là ngày cuối năm ở xứ người. Ở Việt Nam hiện tại, trong thời điểm này, nhà nhà, người người cùng nhau chờ đợi để đón Giao Thừa, trong thời khắc giao thoa giữa năm cũ và năm mới, thời khắc mà theo phong tục cổ truyền của dân tộc Việt Nam chúng ta là thời khắc huyền diệu nhất, thời khắc đưa tiễn năm cũ và hân hoan chào đón năm mới với nhiều ước vọng, nhiều niềm tin rằng năm mới sẽ có nhiều điều tốt đẹp hơn. Chiếc mâm hoa quả để đón Giao Thừa cũng là niềm ước mong những gì tốt đẹp nhất sẽ đến cho gia đình trong năm mới. Ở tiểu bang California, nơi chúng tôi đang sinh sống thì cũng phải chờ thêm gần 16 tiếng đồng hồ nữa mới là Giao Thừa.
Nhìn trở lại một năm đã qua, điều mà ai ai cũng cảm thấy xúc động là cái chết của anh Đặng Ngọc Viết đã tự bắn vào mình sau khi đã bắn vào những tên tham quan khi chúng dồn anh vào bước đường cùng. Khi chúng ta đọc lại tác phẩm “Bước đường cùng” của nhà văn Nguyễn Công Hoan hoặc tác phẩm “Tắt đèn” của cụ Ngô Tất Tố, chúng ta cảm thấy dường như xã hội bây giờ, xã hội Việt Nam dưới “triều đại Cộng Sản” có vẻ như là “tồi tệ” hơn xã hội Việt Nam dưới thời nửa phong kiến, nửa thuộc địa. Những tay cường hào ác bá trong thời thực dân Pháp cai trị trên đất nước Việt Nam dẫu cho có tàn ác, nhưng mức độ tàn ác vẫn không bằng những tên cường hào ác bá mới trong thời đại Cộng Sản Việt Nam cai trị. Những tên cường hào ác bá đỏ này vừa gian ác mà còn có nhiều thủ thuật ăn cướp của người dân quê tinh vi hơn, đốn mạt hơn mà còn được sự hỗ trợ bởi những tên công an côn đồ để làm cho người dân quê thấp cổ bé miệng trở nên trắng tay và trở thành nghèo mạt rệp. Những người dân oan ở các công viên Mai Xuân Thưởng, Lý Tự Trọng ở Hà Nội hoặc những dân oan ở tại Sài Gòn và các thành phố lớn đã bao năm rồi đi khiếu kiện, nhưng “cánh cửa công đường” của các “quan Cộng Sản Việt Nam” vẫn im ỉm đóng. Có nhiều người đã đi khiếu kiện cũng đã mấy chục năm rồi. Thật là xót xa cay đắng cho đồng bào Việt Nam ở thôn quê. Cho nên cái “thiên đường Cộng Sản” mà nhà văn Dương Thu Hương, một người trưởng thảnh từ trong chế độ Cộng Sản, hy sinh cả tuổi thanh xuân của mình cho lý tưởng Cộng Sản ấy, cuối cùng cũng ngậm ngùi mà than rằng cái thiên đường ấy chỉ là “thiên đường mù” như một tác phẩm của bà.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


























