Translate

Chủ Nhật, 9 tháng 11, 2014

Chiếc mặt nạ đã rơi.




Mấy hôm nay, thiên hạ cũng đã lùm xùm bàn tán sôi nổi về cuốn :”Đèn cù” của tác giả Trần Đĩnh, một người được cho là “phản tỉnh” trong giới đảng viên đảng Cộng Sản Việt Nam. Thêm vào đó, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã ra lệnh “cấm” lưu hành quyển Đèn cù. Có sao đâu, không mua công khai thì mua chui và đọc lén lút thì cũng...OK.

Vậy thì quyển Đèn cù có cái gì ở trong đó mà người ta lại thích như vậy. Tui đây cũng hiếu kỳ và cũng đi mua một quyển về xem để coi thử cái ông Trần Đĩnh này viết cái gì ở trong đó. Từ tâm trạng háo hức ban đầu, chờ mong để đọc một tác phẩm “đào tận gốc, xốc tận rễ” cái chủ nghĩa phi nhân, tàn ác, hắc ám phủ chụp lên đất nước Việt Nam như một bóng ma ám đã trên dưới 70 năm thì càng đọc càng thấy thất vọng não nề và khi gấp sách lại lại thấy giận, cần phải ghi lại ít dòng về quyển Đèn cù này. Thật ra, trong quyển Đèn cù này, Trần Đĩnh cũng chẳng có ý muốn phê phán gì cái đảng Cộng Sản Việt Nam bất nhân mà chỉ muốn cái đảng này “đổi mới” cho phù hợp với hiện tình đất nước. Đã mấy chục năm nay, chúng cũng đã có đổi mới, nhưng càng đổi thì đời sống người dân càng khốn khổ hơn, người dân mất đất, mất ruộng vườn, mất nhà trở thành “:dân oan” ngày càng nhiều hơn lê la khắp mọi nẻo đường của đất nước. Trong khi đó giới Cộng Sản chóp bu đã trở thành những tay tư bản đỏ giàu sụ bòn rút xương máu của người dân. Vậy thì quyển Đèn cù này chẳng có gì là mang tính “cách mạng” cả.

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2014

Trung Cộng và Đài Loan: cá mè một lứa.




( Mượn đề tài để điểm sơ qua một số tội ác Cộng Sản )


Ngày 9 tháng 10 năm 2013, một nghị sĩ của đảo quốc Đài Loan tuyên bố là Đài Loan sẽ tiến hành thăm dò dầu khí tại đảo Ba Bình mà Đài Loan đặt tên là đảo Thái Bình. Tên nghị sĩ này cũng đã cho biết là vào ngày 7 tháng 10 năm 2013, một đội kỹ thuật viên dầu khí của Đài Loan đã đến đảo Ba Bình để xúc tiến việc thăm dò về địa chất để trong tương lai sẽ thăm dò và khai thác dầu khí tại vùng quần đảo Trường Sa. Tưởng cũng nên nhắc lại đảo Ba Bình là đảo lớn nhất trong quần đảo Trường Sa mà Đài Loan đã ăn cướp từ năm 1956, nhân lúc chính phủ Việt Nam Cộng Hòa còn là một chính phủ non trẻ. Hành động này của Đài Loan lại một lần nữa gây thêm sự xáo trộn và căng thẳng trên biển Đông.

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

Đại bàng sải cánh.




Trong buổi Hội luận truyền thông giữa Câu lạc bộ nhà báo tự do mà đại diện là nhà báo blogger nổi tiếng Điếu Cày Nguyễn Văn Hải và đài truyền hình Việt ngữ SBTN có sự tham dự của hầu hết các cơ quan truyền thông báo chí Việt ngữ tại thủ đô tỵ nạn Cộng Sản Little Saigon cũng như rất đông người Việt tại đây cũng như vùng phụ cận, nhà báo tự do Điếu Cày đã trả lời tất cả các câu hỏi với một phong thái đĩnh đạc, sâu sắc đã làm mọi người cảm thấy vui và hài lòng hơn bao giờ hết.

Trong suốt buổi hội luận, anh thường nhắc đi nhắc lại thời gian anh bị Cộng Sản cầm tù 6 năm 6 tháng 2 ngày và trải qua 11 nhà tù khác nhau từ Bắc vào Nam. Nếu bàng quang thì sẽ không thấy thời gian này là dài nhưng những ai đã từng trải qua nhà tù Cộng Sản, nếm những cay đắng mà nhà tù Cộng Sản mang lại thì sẽ thấy thời gian này là vô cùng thảm khốc và cay đắng.

Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2014

Độc quyền làm...từ thiện.



Từ “độc quyền” thường mang ý nghĩa là “chỉ duy nhất” một cá nhân, một đoàn thể, một tổ chức, một cơ xưởng sản xuất...làm một việc gì đó hay là sản xuất ra một món hàng nào đó mà những thành phần khác không được quyền. Thế nhưng có những việc khác thì càng nhiều người, càng nhiều tổ chức, đoàn thể cùng tham gia thì tác dụng sẽ to lớn hơn. Lấy thí dụ như làm việc từ thiện, nếu có nhiều tổ chức, nhiều đoàn thể cùng tham gia thì những người cần cứu trợ, cần giúp đỡ sẽ được nhiều phần quà hơn và như vậy sẽ làm dịu đi nhiều những tổn thất, mất mát của họ và họ sẽ cảm thấy tốt đẹp hơn.

Theo bản tin từ RFA, mỗi năm đến hẹn, những cơn bão từ biển Đông lại tràn lên đất liền, tàn phá cả một dãy duyên hải miền Trung. Công tác báo bão trong thời buổi tin học này đã nhanh hơn rất nhiều so với chục năm trước, khi mà những cơn bão có thể ập vô bất ngờ. Việc đó làm tránh được nhiều tổn thất về nhân mạng và của cải. Tuy vậy, những thiệt hại về mùa màng nhà cửa cũng thường rất nặng nề không tránh khỏi. Cứu giúp những người nghèo sau bão tố thiên tai là một công việc quan trọng cần sự huy động sức lực của toàn xã hội.

Thứ Ba, 28 tháng 10, 2014

Canh bạc bịp



Chúng chơi canh bạc bịp
Đã ngót tám mươi năm
Đem về lá cờ máu
Với năm cánh sao vàng

Canh bạc bị lật tẩy
Chúng vẫn cứ trơ trơ
Vẫn những chiêu bài cũ
Vẫn cứ xạo triền miên


Thủ đoạn gian manh hơn
Càng ngày càng kinh tởm
Với người dân tàn ác
Hèn hạ với giặc thù

Hãy ngưng ngay canh bạc
Bịp đã lâu lắm rồi
Hãy quay về nẻo chánh
Nhân dân sẽ thứ tha...


Phi Vũ
Ngày 24 tháng 2 năm 2014.

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

Trục lợi bằng xuất cảng tù chính trị.



Trên thế giới này, chắc cũng chẳng có nước nào chơi trò “đểu cáng” như nước Việt Nam  dưới sự cai trị bởi tập đoàn Cộng Sản. Những người công dân Việt Nam làm ăn lương thiện, chẳng có tội tình gì cả, mà nếu có tội cũng chỉ là cái “tội yêu nước” lại bị chúng bắt vì một cái “tội tào lao” nào đó. Sau khi vu cáo cho người dân bằng một cái tội trời ơi đất hỡi, đúng thời hạn phải thả ra thì chúng lại vu cho một cái tội khác và lần này thì thời gian cầm tù lại dài hơn. Bị thế giới lên tiếng chỉ trích vì “thành tích nhân quyền lẫy lừng”, chúng vẫn cứ mặt trâng mày tráo, nhơn nhơn chường mặt ra ngoài với thiên hạ. Rồi đùng một cái, chúng đưa thẳng những người tù chính trị này từ nhà tù đi thẳng ra phi trường rồi bay một cái vù sang...Mỹ. Thật quá sức lạ đời!


Trước đây là giáo sư Đoàn Viết Hoạt, rồi đến tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, bây giờ là nhà báo tự do Điếu Cày Nguyễn Văn Hải, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam đã đem những người tù nhân chính trị nổi tiếng này ra để làm một cuộc mua bán trao đổi. Biết rằng Hoa Kỳ vẫn hằng quan tâm đến thành tích nhân quyền quá sức tồi tệ của Cộng Sản Việt Nam, nhà cầm quyền bẩn thỉu này đã đem những tù nhân chính trị ra để mà...khai thác. Thật là bỉ ổi làm sao.

Thứ Ba, 21 tháng 10, 2014

Cơn thịnh nộ của thiên nhiên từ bàn tay con người




Tôi sinh ra và lớn lên tại thành phố Đà Nẵng, một thành phố ở miên Trung Việt Nam. Từ thuở ấu thơ đến khi trưởng thành khoảng năm tôi 20 tuổi và rời Đà Nẵng cho mãi đến bây giờ cũng đã gần 40 năm, thành phố Đà Nẵng hầu như năm nào cũng hứng chịu một vài trận bão lớn nhỏ. Phải công nhận một điều là vào thời điểm đó tức là trước năm 1975, Đà Nẵng tuy bị bão nhưng mà cũng chẳng có trận bão nào gây nên những tai ương kinh hoàng. Cũng tương tự như vậy, Philippine tuy rằng năm nào cũng hứng chịu nhiều trtận bão, nhưng mức thiệt hại cũng chỉ vừa vừa tức là con người vẫn có thể chịu đựng được. Thế nhưng, chỉ trong vòng chưa tới 10 năm trở lại đây, vùng Đông Nam Á đã hứng chịu hai trận thiên tai kinh hoàng: trận sóng thần năm 2004 tàn phá Indonésia, Malaysia, Thái Lan và trận bão Haiyan tàn phá Philippine vừa qua là một trận bão mà sự tàn phá là khủng khiếp nhất từ trước cho đến nay.