Ngày 29 tháng 3 năm 1975, thành phố Đà Nẵng vô cùng
hỗn loạn. Người dân thành phố đã nhốn nháo
di tản từ trước đó cả tuần lễ, nhất
là sau khi người dân từ Quảng Trị và Thừa Thiên-Huế
đổ dồn về Đà Nẵng. Gia đình tôi cũng
chạy ra cầu tàu dự trù lên tàu để vào Sài Gòn từ
ngày 28 tháng 3. Đêm hôm đó , khi cách cầu tàu khoảng vài
ki lô mét, địch đã pháo kích dữ dội vào ngay cầu
tàu làm số người bị chết và bị thương
nhiều vô số kể. Ba mạ tôi quyết định trở
lui về Đà Nẵng chớ nếu tiếp tục đi
thì cả gia đình sẽ chết vì đạn pháo kích. Thế
là cả nhà lại lếch thếch trở về lại Đà
Nẵng. Tội nghiệp nhất là bà nội tôi, lúc bấy
giờ đã hơn 80 tuổi vẫn phải lội bộ
trên khoảng đường có hơn mười mấy ki
lô mét. Tuy già nhưng bà nội tôi đã có kinh nghiệm sống
với Cộng Sản từ năm 1945 nên bà nói là bất cứ
giá nào cũng phải trốn chạy. Đi bộ ròng rã vừa
đi vừa nghỉ theo dòng người cũng đến
ngày hôm sau mới về lại nhà. Trên đường đi
không biết bao nhiêu xác người dân cũng như binh lính
đã bị chết, máu me chảy thành dòng đã khô tự bao
giờ. Vừa sợ, vừa buồn , vừa đau đớn
xót xa.